28 - 12 2012

Thân phận những phụ nữ có HIV

Chồng chết vì nhiễm HIV khi làm ăn xa nhà, bản thân cũng bị mắc căn bệnh thế kỷ này từ người “đầu ấp má kề” nhưng nhiều phụ nữ vẫn cố chống chọi với bệnh tật để nuôi con khôn lớn, tránh sự kỳ thị của xã hội.

 

  

Lấy chồng năm 1996, chị Đặng Thị Luyên (40 tuổi, ở cụm 7, xã Vân Nam, huyện Phúc Thọ, Hà Nội) sinh được 3 con. Chồng chị thường xuyên đi làm ăn xa nhà. Tháng 1/2006, chồng chị bỗng nhiên ốm nặng, đi khám mới biết là nhiễm HIV, giai đoạn cuối. Vài ngày sau anh mất, để lại chị cùng 3 con thơ.

  

Chị Luyên vội đưa các con đi xét nghiệm. Kết quả, chị bị nhiễm HIV, rất may cả 3 cháu đều không bị lây nhiễm. Từ đó chị phải sử dụng thuốc hàng ngày.

  

Từ ngày chồng mất, chị phải đóng cả “vai” bố của các con. “Cháu lớn nhà tôi là học sinh giỏi nhiều năm đấy”, chị Luyên tự hào khoe.

  

Rồi chị trầm ngâm: “Bệnh này chẳng nói trước được, không biết thế nào đâu. Chị em chúng tôi vẫn nói với nhau là phải cố sống được 10 năm nữa để các cháu trưởng thành thêm chút nữa thì mới yên tâm”.

  

Chị Phùng Thị Hoan (22 tuổi, xã Ngọc Tảo, huyện Phúc Thọ) cũng bị lây nhiễm HIV từ chồng. Ngoài việc đồng áng, chị Hoan làm thêm nghề thu mua phế liệu kiếm tiền nuôi con.

  

Chồng chị Hoan chết cùng tháng với chồng chị Luyên. Hai chị gặp nhau trong một lần xuống bệnh viện Hà Đông lấy thuốc. Giờ hai chị đều là thành viên Câu lạc bộ Tự lực Hoa Hướng Dương. Những lúc rảnh rỗi, họ lại ghé thăm, động viên lẫn nhau.

  

Cả gia đình chị Luyên sống nhờ mấy sào ngô, Cháu Bùi Quốc Việt (con út chị) đi học về sớm, ra ruộng ngô giúp mẹ. Những đứa con là niềm vui, niềm động viên, mục đích sống lớn nhất của chị. “Không có các cháu, có lẽ tôi không sống nổi đến ngày hôm nay”, chị Luyên nói.

 

Nguồn: VNE

big bad wolf contact numberпоисковая оптимизация сайтаjewelry earrings